Tags

,

Trích bài viết của Trần Kiêm Bạch Lan

12143264_1047757965255111_7315872620687574290_n-1.jpg

Ôi những cánh bướm vàng xinh đẹp kia, phải chăng là những linh hồn của ai đó vẫn còn quyến luyến vui chơi nơi này, vẫy đôi cánh nhỏ trong nắng, trong gió cùng hoa. Mình nhớ đến chị Hà Thanh, nhớ lắm.

Bạn ơi, trước đó 2 tuần, đem cốt chị Hà Thanh về chôn cất cạnh mộ ba mạ ở chùa Thuyền Tôn, Thừa Thiên Huế. Trong lúc mọi người đang quỳ ở chánh điện, giờ nạp linh chợt có một con bướm vàng sọc nâu từ ngoài bay vào bàn vong nơi mới đặt hình thờ chị, rồi bay ba vòng trên đầu mọi người đang quỳ ở chánh điện, bướm đậu trên góc khảm lồng kính tượng Phật bên trái vài giây rồi bay ra ngoài sân chùa.


Trang Tử ngày xưa nằm mơ thấy mình hóa thành bướm dạo chơi khắp nơi, tỉnh giấc bàng hoàng, ngơ ngác không biết mình trong giấc mộng hóa thành bướm hay chính mình là con bướm trong cơn mộng mị hóa thành người rong ruổi trần gian.

Chị Hà Thanh ơi, hồ điệp đó là chị sao?

Screen Shot 2017-08-27 at 8.49.46 PM.png

Nhớ ngày nào còn thơ, chị thường được ba mạ cưng vì chị là đứa con yên tĩnh dễ thương, không bao giờ dám cãi lệnh mẹ cha trong lúc các em chị thì nghịch ngợm thường bị nằm trên cái phản gỗ ở giữa nhà để cho mạ phạt bằng 3 roi. Chị biết tụi em sắp bị đòn, hé cửa phòng ra dấu vào phòng chị, chị ân cần lót cho mỗi đứa hai vỏ thanh trà hai bên mông, thế là mạ đánh mạnh cũng chẳng có đau gì cả. Viết đến đây nhớ chị Phương Thảo, Liên Như, Thuý Vy là hay bị mạ đánh đòn nhiều nhất. Sau này mỗi lần nhắc lại tất cả đều cười vì gạt được bà già, nhưng khi mạ qua Mỹ đoàn tụ bà thú thật có biết tụi này lót vỏ thanh trà nhưng bà làm như không biết vì trong tâm mạ phạt con nhưng không muốn con đau.

Nhìn hồ nước xanh xinh đẹp mình lại nhớ những kỷ niệm xưa, nhớ lúc còn ở đường Huyền Trân Công Chúa Huế cạnh ngã ba bờ sông An Cựu và sông Hương, mạ thường răn cấm chị Hà ra bơi sông vì bà nhắc nhở hồi còn bé chị Hà suýt chết trong nước. Hồi đó chị cùng cô bạn gái đã ra chơi hồ nước trước mặt nhà, thời mạ còn ở trang trại An Đô cạnh dãy núi Trường Sơn. Hai người đều chìm xuống hồ, chị Hà nằm dưới cô bạn nằm trên, tóc hai chị rất dài nên tóc còn nỗi lên trên mặt nước nhờ vậy người làm công đi qua thấy được nhảy xuống nước vớt lên, cô bạn đã chết mà chị Hà lại sống sót. Từ đó mạ rất sợ chị Hà xuống nước thế nên chị là người bơi kém nhất nhà.

Có lẽ chị còn nghiệp ca hát chưa trả nên phải sống để hát, hát nhạc đời, nhạc đạo cho thiên hạ nghe…..

Em nhớ chị nhiều lắm, những kỷ niệm về chị kể hoài không hết. Chị ơi lúc đầu em đã khóc khi nghe chị hát nhưng rồi từ từ em ngộ ra chị quả đã đi rồi nhưng em còn được an ủi nghe chị hát, cảm giác như chị đang ờ bên cạnh em ôm đàn guitar hát cho em nghe những năm tháng chị về California thăm em. Bài hát Tiễn Người như lời chị nhắn nhủ cho em, cho những người còn lại một thời yêu mến giọng ca của chị.

Đời người như áng mây trôi
Phiêu bồng vô định có rồi lại không.

Cám ơn chị trong kiếp này em được làm em chị, có lẽ bây gìờ chị đang vui vẻ cùng các Chư Thiên hát khúc “Minh Đăng Bất Diệt?”

……
Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc

nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay (thơ Bùi Giáng)